Thứ Ba, 6 tháng 12, 2016

Vì sao thị trường bán lẻ Việt Nam hiện nay đang kém hấp dẫn?

Không những thế, Big C cũng được "định danh" là một thương hiệu có giá bán rẻ kèm chương trình khuyến mãi hoành tráng nhất tại Việt Nam. Bằng các chương trình khuyến mãi, giảm giá lớn, các siêu thị Big C đã thu hút một lượng khách lớn mỗi ngày. Ông Hồ Quốc Nguyên - Giám đốc Truyền thông Big C, cho biết, việc công bố thông tin của Tập đoàn là theo quy định của pháp luật, áp dụng cho các công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán Paris. Ý định của Tập đoàn không ảnh hưởng đến hoạt động tại Việt Nam và các kế hoạch đầu tư đã xây dựng trước đó.
Big C theo chân Metro
Hơn hai tuần qua, thông tin Big C bị rao bán khiến giới bán lẻ trong nước xôn xao. Theo thông tin phát ra từ Tập đoàn Casino, công ty mẹ của Big C Việt Nam, tập đoàn này sẽ chuyển nhượng lại một số thị trường, trong đó có Việt Nam để tập trung cho các thị trường truyền thống.
Lý do được đưa ra là Casino cần "bán đi một số tài sản để giải quyết khoản nợ khoảng 2 tỷ euro".
Thị trường xôn xao trước thông tin rao bán Big C cũng phải vì cho đến thời điểm này, Big C là một trong những thương hiệu bán lẻ nước ngoài hoạt động hiệu quả nhất tại thị trường Việt Nam.
Không đưa ra con số cụ thể nhưng lãnh đạo Big C cho biết, trong những năm qua, kinh doanh của Big C tăng trưởng khả quan.
Còn theo Tạp chí Retail Asia, năm 2014, doanh thu của hệ thống Big C đạt 546 triệu USD, tăng 7% so với mức 511 triệu USD của 2013. Mấy năm qua, bình quân mỗi năm thương hiệu bán lẻ này vẫn đều đặn mở thêm 3 - 4 siêu thị.
Không những thế, Big C cũng được "định danh" là một thương hiệu có giá bán rẻ kèm chương trình khuyến mãi hoành tráng nhất tại Việt Nam. Bằng các chương trình khuyến mãi, giảm giá lớn, các siêu thị Big C đã thu hút một lượng khách lớn mỗi ngày.
Ông Hồ Quốc Nguyên - Giám đốc Truyền thông Big C, cho biết, việc công bố thông tin của Tập đoàn là theo quy định của pháp luật, áp dụng cho các công ty niêm yết trên thị trường chứng khoán Paris. Ý định của Tập đoàn không ảnh hưởng đến hoạt động tại Việt Nam và các kế hoạch đầu tư đã xây dựng trước đó.
Hiện tại, các hoạt động của Big C vẫn diễn ra bình thường. Cũng theo ông Nguyên, thời gian vừa qua, một số báo chí đã không tin không đúng về Big C, như các cửa hàng tiện lợi của Big C rút hàng khỏi kệ, ngừng kinh doanh...
"Trong kinh doanh, việc sắp xếp lại hàng hóa để làm mới cách bài trí là bình thường. Đơn giản là vậy nhưng có báo giật tít là Big C rút hàng, ngừng kinh doanh", ông Nguyên chia sẻ.
Đánh giá về việc rao bán Big C của Tập đoàn Casino, một doanh nhân hoạt động trong ngành bán lẻ cho rằng, đây là động thái bình thường của thị trường.
Dù tăng trưởng nhưng có lẻ quy mô thị trường chưa đủ lớn để Casino duy trì hoạt động tại Việt Nam. Báo cáo của Casino cho thấy, năm 2014, doanh thu của Big C Việt Nam mới chỉ đóng góp 1% doanh thu của tập đoàn mẹ.
Vì thế, nếu tìm được đối tác thích hợp, Casino sẽ giải quyết đáng kể món nợ khoảng 2 tỷ euro mà thương hiệu này muốn xử lý. Và "trước khi đạt được ý muốn thì họ phải làm cho thương hiệu cũng như hàng hóa bán tại đây hấp dẫn hơn.
Vì vậy, mọi hoạt động của Big C sẽ chẵng có gì thay đổi, nếu có chăng thì phải hấp dẫn hơn, thu hút khách hàng hơn", vị này nói.
Thị trường Việt Nam hết hấp dẫn?
Thông tin phát ra của Tập đoàn Casino khiến nhiều người đặt câu hỏi: Thị trường bán lẻ Việt Nam hết hấp dẫn? Bởi trước Big C, Tập đoàn Metro Cash & Carry (Đức) cũng đã nhượng Metro Việt Nam cho một nhà đầu tư Thái Lan.
Hiện tại, việc chuyển giao giữa hai bên vẫn chưa đến giai đoạn cuối cùng nhưng việc thay đổi nhà đầu tư là chắc chắn.
Dù bị tụt hạng nhưng nhiều năm nay, Việt Nam vẫn được đánh giá là một trong những thị trường bán lẻ hấp dẫn nhất thế giới. Theo báo cáo của CBRE vào cuối năm 2014, Việt Nam đứng thứ 2 trong số 10 thị trường bán lẻ hấp dẫn nhất châu Á.
Theo báo cáo này, Việt Nam nổi lên như một thị trường bán lẻ tiềm năng khi các nhà bán lẻ quốc tế cho biết sẽ chọn Việt Nam làm thị trường đầu tư với tỷ lệ ngang bằng Hong Kong và Singapore.
Trong đó, các thành phố lớn của Việt Nam như Hà Nội, Đà Nẵng, TP.HCM nằm trong top 10 các thành phố có thị trường bán lẻ sôi động nhất khu vực châu Á - Thái Bình Dương.
Còn theo nhận định của Công ty Nghiên cứu thị trường Statista (Đức), thị trường bán lẻ Việt Nam có thể đạt 100 tỷ USD vào năm 2016.
Tuy hấp dẫn nhưng thị trường bán lẻ Việt Nam vẫn còn nhiều "rào cản" đối với các nhà đầu tư. Lãnh đạo Tập đoàn Metro Cash & Carry khi nhượng lại hoạt động tại Việt Nam đã từng cho rằng, dù lĩnh vực bán lẻ phát triển nhưng mô hình truyền thống như chợ, cửa hàng tạp hóa vẫn ăn sâu trong thói quen của người Việt Nam.
Trong nghiên cứu của Nielsen Việt Nam quý 1/2015 cũng cho thấy, bất chấp sự tăng trưởng mạnh mẽ của kênh bán hàng hiện đại như siêu thị mini, cửa hàng tiện ích trong năm 2014, kênh truyền thống vẫn tăng trưởng vượt trội về nhiều mặt với 1,3 triệu cửa hàng, đóng góp đến 80% doanh thu của ngành hàng tiêu dùng nhanh.
Một yếu tố nữa là chi phí mặt bằng của Việt Nam thuộc loại cao nhất khu vực. Theo báo các mới đây của Công ty Tư vấn bất động sản toàn cầu Cushman & Wakefield, hiện giá mặt bằng cho thuê bán lẻ khu vực trung tâm TP.HCM lên tới khoảng 34 triệu đ /m2/năm, bỏ xa nhiều thành phố lớn như Dubai, Doha, Bangkok, Manila...
Nghiên cứu của Công ty CBRE cũng cho thấy giá thuê mặt bằng bán lẻ ở TP.HCM ở nhóm tăng mạnh nhất trong khu vực. Trong quý 3/2015, giá thuê tại khu vực trung tâm lên tới hơn 120USD/m2/tháng, gấp 3 lần so với vùng ngoài trung tâm.
Đó cũng là lý do khiến nhiều nhà đầu tư e ngại và khi có cơ hội tốt đã sẵn sàng chuyển nhượng. Vì thế, sự ra đi của Metro và sắp tới là Big C cũng là điều dễ hiểu.

Tìm hiểu những bất cập trong lĩnh vực kinh doanh khách sạn ở Đà Nẵng

Trước tình trạng ấy, lãnh đạo UBND quận Sơn Trà - địa bàn phát triển ồ ạt khách sạn đã lên tiếng tại kỳ họp Hội đồng nhân dân TP. Đà Nẵng là cần phải có quy hoạch về xây dựng và kinh doanh khách sạn, không thể để phát triển quá nóng đến lúc "vỡ trận", uổng phí nguồn lực trong dân và mất an ninh trật tự, làm ảnh hưởng thương hiệu du lịch Đà Nẵng. Một điểm quan trọng trong xu hướng phát triển du lịch Đà Nẵng là đẩy mạnh phân khúc trung và cao cấp. Thử hình dung mỗi tuần riêng các đường bay nối Đà Nẵng với các thành phố Trung Quốc là 57 chuyến đều do các công ty du lịch phối hợp với các resort, khách sạn 3 - 5 sao khai thác.
Dạo quanh các con đường từ Bạch Đằng (trung tâm thành phố) đến những con đường chỉ rộng 5,5 mét ven biển, đâu cũng thấy công trình xây dựng khách sạn vào mùa nước rút để đưa vào khai thác từ kỳ nghỉ Tết Dương lịch và đón đầu mùa khách Hè 2016.
Tại đây đã có rất nhiều khách sạn hoạt động, kéo theo dịch vụ ẩm thực, cò mồi, taxi làm náo động những khu vực dân cư.
Theo số liệu của ngành quản lý, tại Đà Nẵng hiện đang có gần 500 khách sạn, trong đó từ 1 - 2 sao chiếm 400 khách sạn, cung cấp xấp xỉ 10.000 phòng. Số liệu này tăng gấp đôi so với cách đây 4 năm, trong khi số khách du lịch nội địa chỉ tăng 30%.
Từ thực tế ấy, các công ty tư vấn và cơ quan quản lý nhà nước tại Đà Nẵng đã cảnh báo kinh doanh khách sạn "thấp cấp" không thật sự hiệu quả.
Thực tế không giống như quan sát bề ngoài, với lượng khách du lịch tăng mỗi năm từ 10%, việc phát triển ồ ạt khách sạn ít sao đang gây ra cảnh kẻ hy vọng, người khóc thầm. Kiểm tra thông tin trên các sàn giao dịch bất động sản, không hiếm lời rao bán khách sạn 1 - 2 sao ở các khu vực "nóng".
Một chủ khách sạn đã bán công trình của mình sau ba năm ôm nợ, phân tích, kinh doanh khách sạn thua lỗ vì không có năng lực quản lý, dịch vụ kém, mùa Đông chỉ khai thác được 10% phòng, tỷ lệ hoa hồng cho các công ty lữ hành, taxi dẫn khách quá cao.
Những chủ khách sạn cố gắng tự tìm nguồn khách, ít chi hoa hồng để nâng chất lượng phục vụ đối mặt với cảnh cạnh tranh không lành mạnh vì không thể chịu nổi tình trạng vắng khách kéo dài.
Trước tình trạng ấy, lãnh đạo UBND quận Sơn Trà - địa bàn phát triển ồ ạt khách sạn đã lên tiếng tại kỳ họp Hội đồng nhân dân TP. Đà Nẵng là cần phải có quy hoạch về xây dựng và kinh doanh khách sạn, không thể để phát triển quá nóng đến lúc "vỡ trận", uổng phí nguồn lực trong dân và mất an ninh trật tự, làm ảnh hưởng thương hiệu du lịch Đà Nẵng.
Một điểm quan trọng trong xu hướng phát triển du lịch Đà Nẵng là đẩy mạnh phân khúc trung và cao cấp. Thử hình dung mỗi tuần riêng các đường bay nối Đà Nẵng với các thành phố Trung Quốc là 57 chuyến đều do các công ty du lịch phối hợp với các resort, khách sạn 3 - 5 sao khai thác.
Các đường bay khác đều tăng trưởng mạnh, và nguồn khách du lịch đến Đà Nẵng đang ngày càng có mức chi tiêu cao do dịch vụ ngày càng tốt.
Ví dụ, hiện nay nguồn khách Trung Quốc đến Đà Nẵng là khách của phân khúc khách sạn 4 - 5 sao, một số rất thấp sử dụng khách sạn 3 sao.
Mùa hè 2016 sẽ là một thách thức đối với các chủ đầu tư khách sạn bình dân do thành phố đang khuyến khích đầu tư phân khúc du lịch cao cấp, du lịch công vụ như các sự kiện Tuần lễ APEC 2016, Cuộc thi Maraton Quốc tế, Trình diễn Ánh sáng nghệ thuật Quốc tế.
Du lịch "bình dân" không được khuyến khích do đóng góp kém vào tăng trưởng du lịch, dịch vụ kém đã tạo ra cảnh bát nháo, mất an toàn trật tự ở một số khu vực ven biển làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến thương hiệu du lịch của Đà Nẵng.
Cảnh báo về cân nhắc đầu tư khách sạn 1 - 2 sao đã được cơ quan quản lý nhà nước công bố rộng rãi vào tháng 11/2015 đã nâng cảnh báo lên mức độ "khẩn cấp"!

Cùng tìm hiểu tại sao có việc tỷ phú Jack Ma và cơn đau đầu hàng giả trên Alibaba

“Amazon mua sau đó bán sản phẩm. Chúng tôi là một nền tảng... Chúng tôi nghĩ rằng nếu Amazon là một quả táo lớn, thì chúng tôi là một cây táo”, tỷ phú Trung Quốc ví von. Alibaba là một mô hình liên kết giữa người mua và người bán, nghĩa là chỉ tạo một “diễn đàn” mua bán với hơn 10 triệu doanh nghiệp thuộc mọi quy mô. Một trong những công ty con của Alibaba là Taobao thậm chí còn không tính phí trên các giao địch đó, mà chỉ thu lợi nhuận từ quảng cáo.
Những ngày cuối năm 2015, tỷ phú Jack Ma gắn liền với thương vụ mua lại tờ báo Hồng Kông South China Morning Post. Tuy nhiên xét về việc kinh doanh, thách thức lớn nhất vẫn sẽ chờ đợi doanh nhân người Trung Quốc này chính là Alibaba và những mối lo về hàng giả trên công cụ mua bán trực tuyến này.

Chiến đấu với “căn bệnh ung thư”

Jack Ma từng nổi tiếng với việc so sánh hàng giả với “bệnh ung thư”, tuy nhiên Alibaba của ông không ít lần “dính” cáo buộc kinh doanh hàng giả và cả các mặt hàng nguy hiểm.

Chỉ trong năm 2015, Alibaba đã chứng kiến 50 tỷ USD “bốc hơi” khỏi thị trường, trong bối cảnh vấp phải những chỉ trích và cáo buộc pháp lý từ doanh nghiệp Mỹ và Trung Quốc, Bloomberg cho biết.

Chính vì thế, việc “gột rửa hình ảnh” là nhiệm vụ tối quan trọng của Alibaba trong năm 2016, để giành lại sự tin tưởng của các đối tác đầu tư và đặc biệt là khách hàng nước ngoài, khu vực mà ông Jack Ma kỳ vọng sẽ chiếm hơn một nửa doanh thu của công ty trong một thập kỷ.

Để giải quyết cấp bách tình trạng này, Alibaba đã bổ nhiệm Matthew Bassiur, một cựu nhân viên của Apple phụ trách về tội phạm trên mạng và điều tra chống hàng giả.

Nhiệm vụ của ông Matthew Bassiur là giám sát các nỗ lực quốc tế nhằm tránh vi phạm bản quyền, vốn là vấn đề lớn trong một Trung Quốc tai tiếng với tình trạng hàng nhái tràn lan.
>> Alibaba đưa thương mại điện tử về làng

“Hàng giả là một vấn đề với tất cả những công ty thương mại điện tử trên toàn cầu, và chúng tôi đang làm tất cả để giải quyết, chiến đấu với nó”, Bloomberg trích một nội dung trong email của Alibaba hôm 18/12.

Vào tháng 8/2015, Alibaba đã tung ra một phiên bản tiếng Anh của đường dây nóng báo cáo hàng giả, nhằm củng cố niềm tin của khách hàng trên thế giới về uy tín của công ty, theo CNBC

Từ năm 2013 đến 2014, gã khổng lồ thương mại điện tử này cũng chi hơn 1 tỷ nhân dân tệ (khoảng 161 triệu USD) để loại bỏ các sản phẩm hàng nhái.

Hướng ra thế giới: Vẫn là bài toán “hàng giả”

Trong một bài trả lời phỏng vấn Bloomberg hôm 11/11/2015, Jack Ma đã khẳng định rằng Alibaba không phải là Amazon, mà thực chất mỗi công ty con của Alibaba đều là một... Amazon.

“Amazon mua sau đó bán sản phẩm. Chúng tôi là một nền tảng... Chúng tôi nghĩ rằng nếu Amazon là một quả táo lớn, thì chúng tôi là một cây táo”, tỷ phú Trung Quốc ví von.

Alibaba là một mô hình liên kết giữa người mua và người bán, nghĩa là chỉ tạo một “diễn đàn” mua bán với hơn 10 triệu doanh nghiệp thuộc mọi quy mô. Một trong những công ty con của Alibaba là Taobao thậm chí còn không tính phí trên các giao địch đó, mà chỉ thu lợi nhuận từ quảng cáo.

Đây chính là tham vọng lớn của Alibaba, nhất là sau đợt phát hành cổ phiếu đầu tiên (IPO) năm 2014, chính thức đưa công ty tiến lên một cấp độ mới và là bước chuyển mình lịch sử của Jack Ma.
>> 3 bí quyết kinh doanh thành công của Jack Ma

Tuy nhiên việc các sản phẩm bắt đầu “không còn thuộc về Alibaba” đã kéo theo các vấn đề kiểm soát hàng nhái, trong khi Alibaba bắt đầu phải “quốc tế hóa” hơn và chịu sức ép lớn hơn kể từ khi IPO.

Trong năm 2016 này, nhiệm vụ của Alibaba và tỷ phú Jack Ma càng gặp thách thức lớn hơn với tham vọng (và bắt buộc) phải bứt khỏi Trung Quốc.

Hồi tháng 11 vừa qua, Jack Ma từng nhận định rằng kinh tế Trung Quốc trong năm 2016 sẽ tiếp tục gặp nhiều khó khăn. “Tôi tin rằng 15 tháng tới đây sẽ là một giai đoạn khó khăn cho Trung Quốc vì nhiều lý do, tất nhiên, trong đó việc kiểm soát tham nhũng sẽ có những tác động lớn”, ông nói với CNBC.

Nhận định của Jack Ma đồng nghĩa với việc Alibaba phải nghĩ đến con đường khác để giữ lợi nhuận, đơn giản vì công ty này phụ thuộc rất nhiều vào thị trường nội địa, với 80% doanh thu. Việc kinh tế Trung Quốc chậm lại và hứa hẹn tiếp tục trì trệ sẽ là thách thức cho Alibaba.

Năm 2015, Jack Ma một lần nữa chứng tỏ tài xoay xở bậc thầy của mình kể cả trong lúc thị trường đang trong cơn đau yếu. Số tiền kỷ lục 14,3 tỷ USD bán ra trong ngày giảm giá Single Day của Alibaba đã khiến giới kinh doanh choáng váng. Tuy nhiên, về lâu dài và một năm 2016 trước mắt, Alibaba chắc chắn sẽ còn phải đối mặt nhiều thách thức hơn nữa, nhất là khi việc giảm giá kinh khủng của Alibaba đi liền với những cáo buộc hàng giả...

Khám phá bí ẩn về việc người tiêu dùng Việt Nam lạc quan nhất châu Á

Dù rất tin tưởng vào sự phát triển của nền kinh tế cũng như tài chính gia đình nhưng NTD Việt cũng rất tiết kiệm. Hiện đang có xu hướng hạn chế chi tiêu cho các khoản chi phí trong gia đình. Có hơn 8 trong 10 NTD đã điều chỉnh thói quen chi tiêu trong 12 tháng qua để tiết kiệm chi phí. So với cùng kỳ năm 2014, có đến 3 trên 5 người Việt Nam (chiếm 60%) cho biết họ tiết kiệm các chi phí liên quan đến gas, điện và các khoản chi tiêu giải trí bên ngoài gia đình. Hơn một nửa NTD đã cắt giảm các khoản chi tiêu cho quần áo mới (56%) và chi phí tiền điện thoại (47%).
Đây là mức điểm cao nhất kể từ khi ANZ thực hiện cuộc khảo sát vào tháng 1/2014. NTD Việt Nam được coi là lạc quan nhất châu Á khi có đến gần 60% người tham gia khảo sát kỳ vọng rằng tình hình tài chính gia đình sẽ tốt hơn vào thời điểm này năm 2016.
Có đến 66% người tiêu dùng tin tưởng tình hình kinh tế Việt Nam ở trạng thái tốt lên, tăng mạnh so với tháng trước.
Trước đó, kết quả cuộc khảo sát của Nielsen cũng cho thấy, trong khi chỉ số niềm tin NTD tại nhiều quốc gia trong khu vực Đông Nam Á có chiều hướng sụt giảm thì niềm tin NTD Việt Nam tăng nhẹ, đạt 105 điểm, nhờ đó, Việt Nam là quốc gia được xếp hạng thứ 10 trên toàn cầu về mức độ lạc quan của NTD.
Theo chuyên gia của ANZ, Việt Nam bước vào năm 2016 với yếu tố hộ gia đình làm nên sự tăng trưởng kinh tế khi chiếm đến 65% GDP.
Chỉ số niềm tin NTD cho ANZ niềm tin rằng Việt Nam sẽ là một trong những nền kinh tế phát triển vượt trội ở châu Á trong giai đoạn 2016 - 2017.
Trong đó, các hiệp định thương mại tự do như TPP, FTA... có hiệu lực và sự hình thành Cộng đồng Kinh tế ASEAN (AEC) đã củng cố niềm tin của NTD vào nền kinh tế Việt Nam trong trung hạn.
Dù rất tin tưởng vào sự phát triển của nền kinh tế cũng như tài chính gia đình nhưng NTD Việt cũng rất tiết kiệm. Hiện đang có xu hướng hạn chế chi tiêu cho các khoản chi phí trong gia đình. Có hơn 8 trong 10 NTD đã điều chỉnh thói quen chi tiêu trong 12 tháng qua để tiết kiệm chi phí.
So với cùng kỳ năm 2014, có đến 3 trên 5 người Việt Nam (chiếm 60%) cho biết họ tiết kiệm các chi phí liên quan đến gas, điện và các khoản chi tiêu giải trí bên ngoài gia đình. Hơn một nửa NTD đã cắt giảm các khoản chi tiêu cho quần áo mới (56%) và chi phí tiền điện thoại (47%).
Đó cũng chính là lý do dù đã vào kỳ mua sắm cuối năm nhưng các siêu thị, trung tâm thương mại vẫn liên tục khuyến mãi để kích cầu mua sắm. Đơn cử như Big C có chương trình "Đón Tết vui", Co.opmart có chương trình "Khuyến mãi Tết" với kinh phí cực lớn.
Các doanh nghiệp kinh doanh điện máy như Thiên Hòa, Nguyễn Kim, Đệ Nhất Phan Khang, Điện máy Chợ Lớn... cũng dành kinh phí khuyến mãi hàng chục tỷ đồng để thu hút khách hàng.
Tại những kênh bán lẻ này, doanh số chỉ tăng mạnh khi có các chương trình khuyến mãi hấp dẫn khách hàng.
Tiết kiệm, tính toán trong chi tiêu nhưng sau khi trang trải các chi phí thiết yếu trong cuộc sống, NTD cũng sẵn sàng dành tiền cho các khoản khác như các kỳ nghỉ, du lịch và trang trí, sửa chữa nhà cửa cũng như mua sắm quần áo mới.
Theo các khảo sát, mối quan tâm của NTD trong 6 tháng tới là tình trạng của nền kinh tế và sức khỏe của chính mình và gia đình.
Bên cạnh đó, NTD cũng lo lắng về tình hình công việc, các hóa đơn thiết yếu phải trả (điện, nước, internet, gas...) và tình trạng cân bằng trong công việc cũng như trong cuộc sống.

Đi tìm đáp án cho câu hỏi: Vì sao thuế nhập khẩu giảm, giá ô tô vẫn tăng?

Công ty Trường Hải (Thaco) cũng cho rằng, mức thuế mới sẽ khiến giá xe đội lên từ 2 - 5% so với trước. Nghị định 108 có hiệu lực từ ngày 1/1/2016, thuế tiêu thụ đặc biệt sẽ được tính trên giá vốn cộng thêm phần chi phí vận chuyển, quảng cáo, bán hàng và lợi nhuận của doanh nghiệp. Với cách tính mới này, thuế tiêu thụ đặc biệt của ô tô sẽ tăng mạnh trong năm nay.
Ngày 1/1/2016, thuế nhập khẩu ô tô nguyên chiếc từ các nước ASEAN giảm còn 40% so với mức 50% của năm 2015. Nhiều người có ý định mua xe kỳ vọng từ đầu năm nay giá xe nguyên chiếc nhập khẩu từ khu vực sẽ giảm so với trước đây, nhưng thực tế thị trường lại diễn ra ngược lại.
Nổ "phát pháo" đầu tiên cho xu hướng này là Mercedes-Benz Việt Nam. Ngày 31/12/2015, hãng này công bố tăng giá bán các dòng xe nhập khẩu từ 20 triệu đồng đến 1,8 tỷ đồng.
Cụ thể, mẫu xe A200 tăng 30 triệu đồng, A250 và CLA250 4Matic tăng 50 triệu đồng, CLS400 tăng 340 triệu đồng, GL500 4Matic tăng 370 triệu đồng, AMG GT S tăng 890 triệu đồng...
Trong tất cả các dòng xe của Mercedes-Benz Việt Nam chỉ có C200, C250 Exclusive, C300, S400L và S500L - những dòng xe lắp ráp tại Việt Nam là không tăng giá so với năm 2015.
Theo lý giải của Mercedes-Benz thì đợt tăng giá này xảy ra do những thay đổi về cách tính thuế tiêu thụ đặc biệt theo Nghị định 108, ban hành ngày 28/10/2015.
Không chỉ có Mercedes-Benz, trong tháng 1 này, sẽ có nhiều doanh nghiệp kinh doanh xe sang công bố mức giá bán mới cho xe nhập khẩu.
Nhà nhập Lexus cho biết áp giá bán mới cho khách hàng kể từ ngày 1/1 nhưng chưa công bố mức tăng cụ thể. EuroAuto - nhà nhập khẩu chính thức xe BMW dự báo cách tính thuế tiêu thụ đặc biệt mới sẽ đẩy giá bán trung bình lên từ 10 - 15% so với cách tính cũ.
Ở phân khúc phổ không, doanh nghiệp nhập khẩu và lắp ráp xe Hyundai là Hyundai Thành Công cho biết cách tính thuế tiêu thụ đặc biệt mới sẽ đẩy giá xe tăng 5% so với cách tính cũ.
Công ty Trường Hải (Thaco) cũng cho rằng, mức thuế mới sẽ khiến giá xe đội lên từ 2 - 5% so với trước.
Nghị định 108 có hiệu lực từ ngày 1/1/2016, thuế tiêu thụ đặc biệt sẽ được tính trên giá vốn cộng thêm phần chi phí vận chuyển, quảng cáo, bán hàng và lợi nhuận của doanh nghiệp. Với cách tính mới này, thuế tiêu thụ đặc biệt của ô tô sẽ tăng mạnh trong năm nay.
Trong khi đó, cùng thời điểm này, thuế nhập khẩu từ các nước trong khu vực cũng giảm 10% so với năm ngoái, còn 40%. Thế nhưng, mức giá giảm này không giúp giá xe giảm mà ngược lại, nhiều loại xe nhập khẩu đã bắt đầu tăng giá.
Theo tính toán của một doanh nghiệp kinh doanh ô tô, ô tô nhập khẩu nguyên chiếc từ các nước ASEAN mà cụ thể là Thái Lan và Indonesia chủ yếu do các thành viên của Hiệp hội Các nhà sản xuất ô tô Việt Nam (VAMA) thực hiện với các mẫu xe bán tải như Toyota Hilux, Ford Ranger, Niaan Navara, Chevrolet Colorado, Isuzu-CD-Max... những năm qua chỉ chịu thuế nhập khẩu 5% so với mức 50% của các dòng xe khác, vì thế, khi thuế nhập khẩu giảm 10% không làm giá xe bán tải giảm mà ngược lại, do cách tính thuế tiêu thụ đặc biệt mới đã khiến giá các dòng xe này bị đẩy lên cao.
Trên thị trường xe du lịch, rất ít các dòng xe nhập từ ASEAN bởi các liên doanh ô tô - những nhà lắp ráp xe trong nước cũng là nhà độc quyền nhập khẩu các thương hiệu tương ứng. Để ưu tiên cho xe nội địa, các doanh nghiệp này chỉ nhập các mẫu xe có thị phần thấp và ít cạnh tranh.
Với các doanh nghiệp chuyên nhập khẩu xe sang thì chủ yếu nhập xe từ những quốc gia không ảnh hưởng của thuế nhập khẩu. 
Đơn cử, các dòng xe có giá trị lớn như Mercedes-Benz, BMW, Lexus, Audi, Land Rover, Porsche... hoặc là được nhập khẩu từ Nhật Bản hoặc là từ các nước Pháp, Đức, Anh, Mỹ... không được hưởng thuế nhập khẩu 40% từ khu vực ASEAN.
Như vậy, hầu hết ô tô phổ thông và cả những dòng xe sang nhập khẩu từ thị trường ngoài ASEAN không được hưởng lợi từ thuế nhập khẩu mà Việt Nam áp dụng trong năm nay.
Đó cũng là lý do dù thuế nhập khẩu giảm nhưng các doanh nghiệp kinh doanh xe vẫn tăng giá bán trong thời điểm này. Và như vậy, cơ hội mua xe giảm giá của người tiêu dùng trong nước cũng chưa thể thành hiện thực.

Cùng đến với chuỗi cửa hàng bánh mì fast food và Tham vọng khó thành

Tuy nhiên, phần đông đã thất bại. Đơn cử, bánh mì Miomi khi ra đời chú trọng đến nhóm khách hàng văn phòng với suất ăn trưa, gồm 5 món bánh mì chấm, 7 loại bánh mì kẹp thịt. Chuỗi cửa hàng B4 bán mỗi ổ bánh mì, kèm nước uống miễn phí (nước ngọt, nước tinh khiết hoặc nước chè xanh gừng tươi). Điểm chung của các loại bánh mì fast food này là tự sản xuất theo quy trình khép kín, các thành phần chính như nước sốt, rau, thịt, chả, ớt, đồ chua... vốn gây lo ngại cho người tiêu dùng về vệ sinh thực phẩm đều được các ông chủ này đảm bảo sạch 100%, kèm theo tiêu chí tiện lợi, lịch sự.
Thêm sao cho bánh mì
Ông Nguyễn Ngọc Phú, chủ thương hiệu bánh mì Vbread, cho biết, đã đầu tư xây dựng bộ nhận diện và quy trình sản xuất, hệ thống cửa hàng trên 1 triệu USD và để đảm bảo là bánh mì sạch với cam kết chất lượng vệ sinh cho người sử dụng, ông đang mua bảo hiểm cho khách hàng với tổng gói chi phí lên tới 300.000 USD.
Cơ sở để ông Phú triển khai mô hình chuỗi cửa hàng bánh mì Việt là nhờ thành công từ cửa hàng bánh mì của gia đình được kinh doanh từ năm 1999. Ông Phú cho biết: "Cửa hàng bánh mì Cố Đô của gia đình tôi đã xác lập được con số ấn tượng khi trung bình mỗi ngày bán được 1.000 ổ bánh mì.
Vì vậy, vào tháng 8/2015, tôi đã mở cửa hàng bánh mì sạch Vbread đầu tiên tại tòa nhà Melinh Point. Chỉ với một xe bánh mì nhỏ gọn được thiết kế hiện đại, hiện nay, mỗi ngày trung bình cửa hàng của chúng tôi có thể tiêu thụ tối thiểu 200 ổ bánh".
Năm ba năm trước, một số người trẻ đã xây dựng chuỗi cửa hàng bánh mì fast food với mong muốn trở thành thương hiệu điển hình cho bánh mì Việt Nam. Tham vọng của các ông chủ này là làm thế nào để đưa những ổ bánh mì vốn quen thuộc từ các xe bánh mì lề đường lên tầm "fast food Việt".
Tuy nhiên, phần đông đã thất bại. Đơn cử, bánh mì Miomi khi ra đời chú trọng đến nhóm khách hàng văn phòng với suất ăn trưa, gồm 5 món bánh mì chấm, 7 loại bánh mì kẹp thịt. Chuỗi cửa hàng B4 bán mỗi ổ bánh mì, kèm nước uống miễn phí (nước ngọt, nước tinh khiết hoặc nước chè xanh gừng tươi).
Điểm chung của các loại bánh mì fast food này là tự sản xuất theo quy trình khép kín, các thành phần chính như nước sốt, rau, thịt, chả, ớt, đồ chua... vốn gây lo ngại cho người tiêu dùng về vệ sinh thực phẩm đều được các ông chủ này đảm bảo sạch 100%, kèm theo tiêu chí tiện lợi, lịch sự.
Song, cả Miomi và B4 đều thất bại vì chi phí đầu tư cửa hàng quá lớn. Trước khi mở cửa hàng, ông Lê Đăng Minh, chủ chuỗi cửa hàng B4 đã thăm dò rất kỹ: gần 72% người tiêu dùng chọn bánh mì là món ăn sáng ưu tiên, những người ăn bánh mì khoảng 2 lần/tuần chiếm khoảng 60%.
Tuy mọi người đều ủng hộ tiêu chí thực phẩm vệ sinh, thích mua bánh mì ở các cửa hàng sạch sẽ, nhưng khi Miomi đầu tư 50 xe bánh mì bằng inox đặt ở các góc phố và cao ốc văn phòng thì thất bại. Nguyên nhân là việc dừng xe để vào cửa hàng mua một ổ bánh mì đã trở nên bất tiện với người tiêu dùng.
Chi phí đầu tư cho một cửa hàng bánh mì theo kiểu mua mang về khoảng 100 - 300 triệu đồng và cửa hàng ăn nhanh tại chỗ khoảng gần 1,5 tỷ đồng. Nếu vậy, phải bán mỗi ngày trên 1.000 ổ bánh mì mới có lãi.
Với chi phí thuê mặt bằng, điện, lương nhân viên (khoảng 8 - 10 triệu đồng/tháng), muốn có lợi nhuận, mỗi ngày các cửa hàng của B4 phải bán gần 400 phần bánh mì (với giá 10.000 - 13.000 đồng/ổ). Đó là những con số khó đạt được.
Tương tự, giá một ổ bánh mì thời điểm mới khai trương của Miomi chỉ 12.000 đồng (kèm một chai nước) nhưng tính ra giá này vẫn đắt so với giá bánh mì tại thời điểm Miomi ra đời nên Miomi không thể cầm cự.
Trong khi đó, chi phí quảng bá, đầu tư cho cửa hàng quá lớn. Đơn cử, một suất bánh mì của Miomi được làm giống suất ăn trên máy bay, chăm chút từ bao bì đến nguyên liệu nên giá thành và chi phí đầu tư cao, chưa kể mỗi xe bánh mì có đến 3 nhân viên phục vụ.
Cẩn thận sao rơi
Tuy còn trụ được đến thời điểm này nhưng ông chủ "Bánh mì Việt" cũng thừa nhận ngay khi ra mắt cũng đã phải trả giá cho tham vọng. Đó là đầu năm 2014, Bánh mì Việt vào Trung tâm Thương mại Vincom. Do chi phí phát sinh quá cao, thêm vào đó, "Bánh mì Việt" chưa phù hợp với khách hàng ở Vincom nên thất bại. Và đến nay, Bánh mì Việt vẫn còn rất thận trọng để mở cửa hàng tiếp theo.
Mặc dù giá bán hiện nay của VBread không quá cao, nhưng với đầu tư cho bộ nhận diện và quy trình sản xuất, hệ thống cửa hàng của VBread là quá lớn.
Hơn nữa, thói quen tiêu dùng của người Việt xem bánh mì là món fast food vẫn chưa phổ biến cộng với hướng đi không khác biệt so với các thương hiệu đã "ra đi", liệu VBread có rơi vào vết xe đổ của người đi trước?
Theo chuyên gia tư vấn thương hiệu Đoàn Đình Hoàng, hiện nay, bánh mì Việt Nam được nhiều người nước ngoài ưa thích. Trên các diễn đàn ẩm thực, bánh mì Việt Nam cũng được đưa vào danh sách cần dùng thử cho khách nước ngoài nên có cơ hội phát triển.
Trên thực tế, tại TP.HCM có nhiều cửa hàng bánh mì rất đông khách, như bánh mì Tuấn Mập là một điển hình thành công cho việc nhượng quyền.
Hiện thương hiệu này đã phát triển 105 xe bánh mì, trong đó có 100 xe đã nhượng quyền, nhưng chỉ ở quy mô nhượng quyền "xe bánh mì”, còn tham vọng đầu tư làm thương hiệu cho chuỗi cửa hàng fast food sang trọng, đạt chuẩn như các cửa hàng thức ăn nhanh của nước ngoài thì khó, trong đó chi phí đầu tư là một bài toán nan giải.
Chuyên gia tư vấn quản trị doanh nghiệp Huỳnh Thị Thu Hằng cũng cho rằng, người dùng bánh mì truyền thống chỉ chấp nhận giá quanh 15.000 đồng một ổ, mà phải thật sự thuận tiện khi mua, nghĩa là vẫn ngồi trên yên xe và có người giao bánh.
Nếu dùng yếu tố sạch để khiến họ quyết định mua thì chưa phù hợp, vì đơn giản, đã dùng bánh mì tại nơi thường dùng và thấy an toàn thì không có lý do gì phải dùng bánh mì khác đắt hơn.
Với thói quen dùng bánh mì truyền thống như thế việc kinh doanh chuỗi cửa hàng fast food bánh mì không hề đơn giản, đặc biệt với giá thấp không đủ bù cho marketing, quản trị, nhân sự.
Nếu giá trên 20.000 đồng cho một ổ bánh mì thì sự cạnh tranh rất gay gắt với nhiều loại thức ăn đa dạng khác và món ăn này sẽ không còn thường xuyên với đại đa số người bình dân.

Chia sẻ cùng bạn vấn đề cổ phần hóa DNNN: Dịch chuyển sang năm 2016

Trung tuần tháng 12/2015, Sở Giao dịch Chứng khoán TP.HCM (HOSE) đã công bố kết quả IPO của ACV, theo đó, hơn 77,8 triệu cổ phần đã được 152 NĐT(19 tổ chức và 133 NĐT cá nhân) mua, trong đó có 63,7 triệu cổ phần được NĐTnước ngoài mua. Đợt đấu giá đã thu về hơn 1.116 tỷ đồng cho ACV. Sau CPH, NĐT chiến lược chiếm 20% vốn điều lệ của ACV, "tiến bộ” hơn so với các đợt IPO của một vài "ông lớn" trong năm 2014, chỉ bán một lượng cổ phần rất nhỏ mà thị trường gọi đó là "IPO cho có lệ”.
Theo lộ trình cổ phần hóa (CPH) DNNN đã được Chính phủ phê duyệt, giai đoạn 2011 - 2015, dự kiến sẽ CPH 527 DNNN. Song, tính đến cuối tháng 11/2015, cả nước còn 130 DN chưa CPH.
Nhìn lại năm 2015 có thể thấy đây là thời điểm mà quyết tâm CPH DNNN mạnh mẽ nhất nhưng không phải hễ IPO là "thắng chắc".
Nếu năm 2014, thị trường chứng kiến nhiều "ông lớn" "phát pháo" như trường hợp Tổng công ty Dệt may Việt Nam (Vinatex), Vietnam Airlines, Đạm Cà Mau và các công ty con (sở hữu các cảng biển) của Vinalines thì năm 2015, rất hiếm "gã khổng lồ” chào sàn.
Quanh đi quẩn lại, chỉ lác đác một vài tên tuổi khiến thị trường quan tâm. Điển hình như trường hợp của Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV), đơn vị đang trực tiếp khai thác 22 cảng Hàng không (7 cảng hàng không quốc tế và 15 cảng hàng không nội địa).
Trung tuần tháng 12/2015, Sở Giao dịch Chứng khoán TP.HCM (HOSE) đã công bố kết quả IPO của ACV, theo đó, hơn 77,8 triệu cổ phần đã được 152 NĐT(19 tổ chức và 133 NĐT cá nhân) mua, trong đó có 63,7 triệu cổ phần được NĐTnước ngoài mua.
Đợt đấu giá đã thu về hơn 1.116 tỷ đồng cho ACV. Sau CPH, NĐT chiến lược chiếm 20% vốn điều lệ của ACV, "tiến bộ” hơn so với các đợt IPO của một vài "ông lớn" trong năm 2014, chỉ bán một lượng cổ phần rất nhỏ mà thị trường gọi đó là "IPO cho có lệ”.
Trước đó, trao đổi với Doanh Nhân Sài Gòn, Vụ trưởng Vụ Phát triển thị trường, Ủy ban Chứng khoán Nhà nước (UBCK) Nguyễn Sơn cho rằng, nếu chỉ IPO lượng cổ phần tương ứng 3 - 5% vốn điều lệ thì khó mà thu hút NĐT.
Với NĐT chiến lược, đặc biệt là NĐT ngoại, việc mua số lượng cổ phần để đạt tỷ lệ 20 - 30% vốn điều lệ sẽ tạo hào hứng cho họ vì thấp hơn thì không giải quyết được vấn đề quản trị DN sau CPH.
Bên cạnh ACV, năm 2015, một trong những cái tên được thị trường trông đợi nhất có thể kể đến là Tổng công ty Viễn thông MobiFone, đơn vị từng được Công ty Chứng khoán TP.HCM (HSC) định giá khoảng 3,4 tỷ USD. 
Theo kế hoạch CPH MobiFone đã được phê duyệt, việc xác định giá trị DN sẽ hoàn tất trong quý II/2015, công bố trong quý III và cuối năm 2015 hoàn tất tiến trình CPH. 
Song, kế hoạch IPO của nhà mạng này có thể sẽ dịch sang năm 2016. Không chỉ MobiFone "lỗi hẹn" mà hãng hàng không tư nhân từng đưa ra kế hoạch IPO để huy động 800 triệu USD trong năm 2015 là Vietjet Air cũng có thể dời qua năm nay.
Ông Nguyễn Ngọc Trường Chinh - Tổng giám đốc Công ty Chứng khoán Sen Vàng nhìn nhận, năm 2016, hoạt động M&A sẽ diễn ra sôi nổi do nhiều đợt thoái vốn khỏi các khoản đầu tư ngoài ngành của các DNNN và các đợt IPO của DNNN chưa hoàn thành được trong năm 2015 sẽ hấp dẫn NĐT trong nước lẫn nước ngoài.

Tin vui đón chào truyền hình Netflix sẽ có mặt ở Việt Nam

Mặc dù, tung hô loạt phim sắp ra mắt độc quyền trên Netflix với sự tham gia của các ngôi sao tên tuổi như Chelsea Handler trong bộ phim tài liệu Chelsea DoesKristen Ritter của loạt siêu anh hùng Jessica Jones; Will Arnett, người lồng tiếng cho các nhân vật của phim hoạt hình BoJack Horseman, và Wagner Moura, người vào vai Pablo Escobar của bộ phim truyền hình Narcos thì mặt hạn chế về ngôn ngữ sẽ là rào cản lớn nhất cho Netflix, nhất là tại các thị trường mới nổi ở châu Á.
Kế hoạch phủ sóng toàn cầu
Thông báo trên được đưa ra sau một năm làm ăn có lãi nhất của Netflix về lượng khán giả sử dụng dịch vụ hiện có. Trong quý IV/2015, thống kê chỉ ra người dân trên thế giới bỏ ra 12 tỷ giờ để sử dụng dịch vụ Netflix, tăng hơn so với 8,25 tỷ giờ trong cùng kỳ, và hầu hết sự tăng trưởng của công ty đến từ các thị trường ngoài nước Mỹ.
Mục tiêu của công ty sẽ là duy trì thị trường trong nước và nỗ lực để 80% tổng số thuê bao đăng ký sẽ đến từ các khách hàng quốc tế. Cụ thể, công ty sẽ duy trì 60 triệu đến 90 triệu các tài khoản trong nước và phấn đấu đạt mục tiêu 240 triệu đến 360 triệu tài khoản từ khách hàng quốc tế. Tuy vậy, kế hoạch phát triển rầm rộ này cũng mang lại những thách thức lớn cho Netflix.
Mặc dù, tung hô loạt phim sắp ra mắt độc quyền trên Netflix với sự tham gia của các ngôi sao tên tuổi như Chelsea Handler trong bộ phim tài liệu Chelsea DoesKristen Ritter của loạt siêu anh hùng Jessica Jones; Will Arnett, người lồng tiếng cho các nhân vật của phim hoạt hình BoJack Horseman, và Wagner Moura, người vào vai Pablo Escobar của bộ phim truyền hình Narcos thì mặt hạn chế về ngôn ngữ sẽ là rào cản lớn nhất cho Netflix, nhất là tại các thị trường mới nổi ở châu Á.
Nếu bổ sung thêm tiếng Ả Rập, Hàn Quốc và cả tiếng Trung Quốc vào mục lục lựa chọn ngôn ngữ, thì Netflix mới chỉ hỗ trợ tổng cộng 21 ngôn ngữ phổ biến và hiện vẫn chưa có tiếng Việt. Nhưng chuyện Việt hóa những tác phẩm phim ảnh chỉ là vấn đề thời gian và có lẽ đã nằm trong kế hoạch mở rộng thị trường của Netflix.
Tuy nhiên, thách thức lớn nhất sẽ đến từ bản chất cốt lõi công việc kinh doanh của công ty, đó là Netflix là một dịch vụ trả tiền. Bởi không riêng tại Việt Nam, khán giả ở nhiều quốc gia hiện vẫn xem phim từ các trang không mất phí.
Hiện trên trang chủ của Netflix, người dùng Việt Nam có thể đăng ký các gói dịch vụ. Theo đó, gói Standard dành cho độ phân giải HD có giá 220.000 đồng/tháng, gói Premium dành cho Ultra HD giá lên tới 260.000 đồng/tháng. Nhưng thậm chí với mức thấp nhất là 180.000 đồng/tháng, nó cũng mắc hơn phí truyền hình cáp hiện có.
Giá dịch vụ truyền hình Netflix tại Việt Nam doanhnhansaigon
Bảng giá dịch vụ truyền hình Netflix tại Việt Nam
Ưu thế của Netflix, có lẽ đến từ chất lượng phim, tốc độ cập nhật phim mới nhanh hơn và các sản phẩm độc quyền hấp dẫn. Bên cạnh đó, không như các kênh truyền hình thông thường chỉ chiếu 1-2 tập phim mỗi tuần, thì Netflix lại tung ra toàn bộ series trong đúng một ngày.
Đây là một thế mạnh của mảng truyền hình Netflix và chính sự khác biệt đó là một trong những nền tảng đem lại thành công cho bộ phim đình đám “House of Cards”. Tuy nhiên, sự khác biệt về văn hóa của phim có lẽ sẽ hạn chế khán giả đón nhận nó.
Vì vậy, việc tạo ra một dòng sản phẩm phù hợp với nét đặc trưng văn hóa trên toàn thế giới đã thúc đẩy sự ra đời Originals Netflix. Đây như là một sự liên minh với một hãng phim khác để tạo ra những bộ phim phù hợp với văn hóa địa phương, như tuyên bố của CEO Netflix: “Chúng tôi muốn mọi khán giả trên thế giới có thể xem cùng một nội dung”.
Và rào cản Trung Quốc
Trước đó, Netflix đã cung cấp dịch vụ video trực tuyến của mình tại 60 quốc gia, nếu mở rộng thêm 130 quốc gia, dịch vụ này gần như sẽ có mặt trên toàn thế giới. Đó chính xác là hướng chiến lược tương lai mà Hastings muốn truyền tải tại CES.
Reed Hastings tại CES 2016 doanhnhansaigon
Reed Hastings - CEO Netflix  tại CES 2016
“Trong khi bạn đang lắng nghe tôi nói, dịch vụ Netflix đã có mặt gần như hầu hết các quốc gia trên thế giới ngoại trừ Trung Quốc, quốc gia mà chúng tôi hy vọng sẽ được chấp thuận trong tương lai. Ngay bây giờ, bạn đang chứng kiến sự ra đời của một mạng truyền hình toàn cầu”, trang Bloomberg dẫn lời Hastings.
“Chúng tôi cần sự cho phép từ chính phủ và hiện mọi việc đang được xúc tiến”, Hastings nói với các phóng viên sau bài phát biểu tại CES, “Chúng tôi cần kiên nhẫn bởi vì tôi cho rằng công ty sẽ thành công tại Trung Quốc. Việc này sẽ mất một thời gian”.
Để được cấp phép, Netflix phải phối hợp với một đối tác địa phương để thuận tiện việc Chính phủ Trung Quốc kiểm soát nội dung trực tuyến. “Netflix đã tiếp xúc với các công ty địa phương, cũng như với chính phủ”, Hastings cho biết.
Triển vọng ở Trung Quốc có thể cung cấp cho các nhà đầu tư Netflix một tín hiệu lạc quan, thậm chí có thể thúc đẩy tăng giá chứng khoán trên thị trường Trung Quốc, Paul Sweeney - một nhà phân tích của Bloomberg Intelligence nhận định.
Ngoài ra, thách thức chờ đón Netflix ở đây còn đến từ đối thủ cạnh tranh. Tập đoàn công nghệ Alibaba vừa giành quyền kiểm soát Youku Tudou , một trong những dịch vụ video streaming lớn nhất trong cả nước, trong khi Baidu và Tencent Holdings sở hữu những dịch vụ video phổ biến. Tất cả đều chuẩn bị sẵn sàng chờ đón cuộc đổ bộ từ gã khổng lồ nước Mỹ.

Vì sao cần Cổ phần hóa DNNN?

Theo đánh giá của các chuyên gia về đầu tư, với việc tiến hành thoái vốn khỏi nhiều khoản đầu tư không phải thế mạnh (bán khu nghỉ dưỡng ở Ninh Thuận và Lào) và cơ cấu lại hoạt động, hệ thống quản trị để chuẩn bị IPO (theo như kế hoạch là cuối năm 2015), Tín Nghĩa có đủ nguồn tài chính và kinh nghiệm để hỗ trợ Donafoods mở rộng kinh doanh trong vai trò NĐT chiến lược, đặc biệt khi nền kinh tế Việt Nam ngày càng hội nhập sâu rộng, là thành viên của nhiều hiệp định thương mại tự do (FTA) sẽ là cơ hội để thương mại trong nông nghiệp, thực phẩm phát triển.
Thiếu "hàng khủng", tìm cơ hội ở địa phương

Như trường hợp của Công ty Chế biến - Xuất nhập khẩu Nông sản Thực phẩm Đồng Nai (Donafoods), cuối tháng 11 vừa rồi, đã phát hành hơn 7,6 triệu cổ phần lần đầu ra công chúng. Kết quả là Tổng công ty Tín Nghĩa (Tin Nghia Corp.), DNNN trực thuộc Tỉnh ủy Đồng Nai, đã được UBND tỉnh Đồng Nai và Ban chỉ đạo CPH DonaFoods chọn làm NĐT chiến lược với tỷ lệ sở hữu 34% vốn điều lệ DonaFoods sau CPH.

Nói về việc "người nhà mua qua bán lại", ông Nguyễn Ngọc Trường Chinh - Tổng giám đốc Công ty Chứng khoán Sen Vàng cho rằng, điều này hoàn toàn bình thường.

Bởi, xét về ngành nghề kinh doanh chính, Donafoods hiện đang hoạt động trong lĩnh vực đầu tư vùng nguyên liệu nông sản, sản xuất, chế biến, xuất nhập khẩu các loại nông sản, thực phẩm, rau quả, trái cây, đầu tư chế biến dầu vỏ điều, các sản phẩm từ cây điều và đầu tư hạ tầng khu công nghiệp (KCN), bất động sản... Đây đều là những mảng mà Tín Nghĩa có thế mạnh.

Bản thân Tín Nghĩa cũng hoạt động trong 4 ngành trọng yếu: sản xuất, mua bán nông sản, phát triển hạ tầng KCN, dịch vụ kho cảng, logistics và kinh doanh xăng dầu, khí đốt.
Về nông sản, Tín Nghĩa nằm trong top 10 nhà xuất khẩu cà phê hàng đầu của Việt Nam với sản lượng 112.000 tấn mỗi năm, đồng thời là một trong 2 nhà phát triển hạ tầng KCN lớn của Đồng Nai, hiện đang đầu tư và khai thác 8 KCN (trong đó có một KCN tại Bà Rịa - Vũng Tàu).

Theo đánh giá của các chuyên gia về đầu tư, với việc tiến hành thoái vốn khỏi nhiều khoản đầu tư không phải thế mạnh (bán khu nghỉ dưỡng ở Ninh Thuận và Lào) và cơ cấu lại hoạt động, hệ thống quản trị để chuẩn bị IPO (theo như kế hoạch là cuối năm 2015), Tín Nghĩa có đủ nguồn tài chính và kinh nghiệm để hỗ trợ Donafoods mở rộng kinh doanh trong vai trò NĐT chiến lược, đặc biệt khi nền kinh tế Việt Nam ngày càng hội nhập sâu rộng, là thành viên của nhiều hiệp định thương mại tự do (FTA) sẽ là cơ hội để thương mại trong nông nghiệp, thực phẩm phát triển.

Hơn nữa, Tín Nghĩa với ưu thế về quỹ đất, hiểu con người, chính sách, ưu đãi tại địa phương thì không có lý do gì để "từ chối" khoản đầu tư hấp dẫn ngay trên "sân nhà”, ông Chinh nói.

Cùng với Donafoods, Tổng công ty Tín Nghĩa cũng đang lọt vào tầm ngấm của nhiều NĐT, trong đó có cả những NĐT Nhật Bản, những DN hoạt động trong lĩnh vực phát triển hạ tầng KCN vì Đồng Nai đang được xem là "miền đất hứa" của các nhà sản xuất đến từ Nhật.

Ngoài các DNNN tại Đồng Nai, mới đây, một DNNN của TP.HCM cũng đã thành công trong khi tiến hành IPO vào cuối tháng 12 vừa rồi.

Theo đó, gần 30,3 triệu cổ phần (tương đương 25,5% vốn điều lệ) của Công ty TNHH một thành viên Dịch vụ Du lịch Phú Thọ (PhuTho Tourist) đã được bán hết cho 77 NĐT (có 3 NĐT tổ chức), thu về cho Công ty gần 374 tỷ đồng với mức giá bình quân 12.347 đồng/cổ phần, cao hơn giá khởi điểm 347 đồng.
Được biết, một trong số những NĐT trúng đấu giá lần này có Công ty CP Đầu tư và Phát triển SACOM (HOSE: SAM).

Trước đó, HĐQT của SACOM cũng đã đề xuất đầu tư vào PhuTho Tourist và một số công ty khác thuộc Tổng công ty Du lịch Sài Gòn (Saigontourist) khi các DNNN này tiến hành IPO.

Liên quan đến vấn đề này, ông Đỗ Văn Trắc - Tổng giám đốc SACOM, đồng thời cũng là người phụ trách chính việc nghiên cứu các khoản đầu tư mà HĐQT đã thông qua, cho rằng, cơ hội để sở hữu các khoản đầu tư tốt hiện không còn nhiều nên DN chủ động, ở đâu có cơ hội thì phải biết tận dụng.

Cũng không quá khó hiểu khi Du lịch Phú Thọ trở thành "hàng hiếm" vì DN này hiện đang sở hữu 100% Công viên Văn hóa Đầm Sen, 33,5% Công viên nước Đầm Sen cùng nhiều BĐS khác bên cạnh các hạng mục vui chơi, giải trí, như Khách sạn Phú Thọ, Khách sạn Phong Lan, Khách sạn Sài Gòn - Đà Lạt...

Sau CPH, vốn điều lệ của DN ở mức 1.187 tỷ đồng, phục vụ cho việc đầu tư các dự án mới, theo đó, từ năm 2017, Du lịch Phú Thọ sẽ đưa nhiều hạng mục, công trình giải trí mới có quy mô lớn vào vận hành.

Còn với SAM, ngoài lĩnh vực mang về doanh thu cao nhất là sản xuất dây cáp điện thì BĐS là ngành kinh doanh quan trọng thứ hai, hiện, DN này đang là chủ đầu tư khu nghỉ dưỡng, sân golf 18 lỗ SACOM Tuyền Lâm tại Đà Lạt (Lâm Đồng).

Trước Du lịch Phú Thọ, Công ty TNHH một thành viên Cảng Sài Gòn (đơn vị điều hành các cảng lớn tại khu vực phía Nam) và Bến Thành Tourist cũng không quá khó để tìm được NĐT chiến lược khi tiến hành IPO.
Càng lớn, càng khó bán?

Khi tiến hành IPO các DNNN, không ít câu hỏi đặt ra rằng, phải chăng DNNN tại địa phương IPO dễ đạt kết quả hơn là DNNN thuộc các bộ, ngành?

Về vấn đề này, TS. Võ Trí Thành - Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu quản lý Kinh tế Trung ương, phân tích, trước hết, quy mô các DNNN ở địa phương không lớn lắm, cộng với sự nỗ lực, chiến lược rõ ràng của từng tỉnh, thành nên quá trình CPH được đẩy nhanh hơn.

Trong khi DNNN thuộc bộ, ngành có quy mô lớn, dĩ nhiên, NĐT cũng rất quan tâm nhưng DN, tổng công ty tiềm năng thì chỉ khoảng 100, con số khá khiêm tốn.

Hơn nữa, theo ông Thành, có 4 lý do để một số tập đoàn, tổng công ty kém hấp dẫn trong mắt NĐT là do tư duy lãnh đạo, vì liên quan đến bộ, ngành nên muốn cải cách cũng nhiêu khê. Hai là vấn đề minh bạch, ở đây là minh bạch trong quản trị, đất đai, hoạt động kinh doanh,...

Ba là các tập đoàn, tổng công ty hướng đến NĐT lớn, mà đã là NĐT lớn thì thường có tầm nhìn dài hạn, nếu tư duy lãnh đạo không tiến bộ và kém minh bạch thì hai bên sẽ rất khó gặp nhau.
Ngoài ra, việc cải tổ các DNNN lớn thường đi đôi với tái cơ cấu nguồn lao động, điều này liên quan đến chuyện cân đối nguồn lực sau cải tổ, cơ chế thưởng - phạt...
Cùng quan điểm, ông Nguyễn Ngọc Trường Chinh cho rằng, vấn đề DNNN quy mô lớn hay nhỏ tiến hành IPO không quan trọng bằng chất lượng DN IPO, bởi một khi NĐT tham gia với tư cách "chiến lược" thì đã xác định 3 - 5 năm mới thu lợi, do đó, họ sẽ suy xét kỹ lưỡng về hiệu quả hoạt động mà ngành nghề chính mà DN IPO mang lại, tài sản cố định (BĐS, nhà máy...), tài sản con người, hệ thống quản trị và tài sản vô hình khác là thương hiệu của DN có chỗ đứng trên thị trường hay không.

Kế hoạch IPO giai đoạn 2011 - 2015 đã không đạt, năm 2016, dự báo sẽ có nhiều "ông lớn" chào sân, hơn nữa, đây là thời điểm kinh tế Việt Nam hội nhập, là cơ hội để tìm kiếm những NĐT lớn, nhưng theo TS. Võ Trí Thành, DN Việt Nam, đặc biệt là các DNNN chỉ có thể đón được làn sóng này khi đã giải quyết được 4 gút mắc nêu trên.

Riêng ở góc độ quản lý nhà nước, để các DNNN có bước chuyển tiếp tức thời, tránh trường hợp kéo dài thời gian IPO hoặc chậm niêm yết (sau IPO) thì cần có biện pháp chế tài nếu không rốt ráo xúc tiến IPO đúng thời hạn. Đó cũng là cách để tạo niềm tin và hấp dẫn NĐT.

Tìm hiểu về việc giá bia tăng mạnh vì thuế tiêu thụ đặc biệt

Chia sẻ về vấn đề này, ông Nguyễn Văn Việt - Chủ tịch Hiệp hội Bia - Rượu - Nước giải khát Việt Nam, cho rằng, các doanh nghiệp sẽ gặp khó khăn do thuế TTĐB và điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến giá bia trên thị trường. “Quy định mới này gây ảnh hưởng đến sản xuất, kinh doanh của các công ty bia, làm tăng chi phí sản xuất, kinh doanh và có thể làm tăng giá bia thêm 7 - 8% so với hiện tại”, ông Việt nói.
Từ đầu tháng 1 đến nay, giá bia bán tại các đại lý và cửa hàng bán lẻ đã tăng mạnh.
Cụ thể, tại siêu thị Aeon Citimart, giá bia 333 tăng 6.000đ/thùng, lên mức 226.000đ/thùng. Trước đó, vào tháng 11/2015, siêu thị Lotte Mart cũng đã nhận thông báo tăng giá bán của một số hãng bia với mức tăng từ 1,7 - 2,7%.
Còn tại các cửa hàng, đại lý, giá bán lẻ mặt hàng này đã tăng từ cuối năm 2015. Theo lý giải của các nhà phân phối, giá bia được điều chỉnh một phần là do áp lực thuế TTĐB.
Từ ngày 1/1/2016, bia là một trong những mặt hàng (rượu, thuốc lá, xe ô tô) tăng thuế TTĐB. Theo Luật Sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Thuế tiêu thụ đặc biệt, sẽ có lộ trình áp thuế mới cho mặt hàng này.
Cụ thể, từ ngày 1/1 đến ngày 31/12/2016, thuế TTĐB bia sẽ tăng dần lên mức 55%, từ ngày 1/1 - 31/12/2017 sẽ tăng lên mức 60% và từ ngày 1/1/2018 sẽ tăng lên mức 65%. Với cách tính thuế này, doanh nghiệp phải nộp thuế TTĐB ở hai khâu: khâu nhập khẩu và khâu bán hàng trong nước.
Chia sẻ về vấn đề này, ông Nguyễn Văn Việt - Chủ tịch Hiệp hội Bia - Rượu - Nước giải khát Việt Nam, cho rằng, các doanh nghiệp sẽ gặp khó khăn do thuế TTĐB và điều này chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến giá bia trên thị trường.
“Quy định mới này gây ảnh hưởng đến sản xuất, kinh doanh của các công ty bia, làm tăng chi phí sản xuất, kinh doanh và có thể làm tăng giá bia thêm 7 - 8% so với hiện tại”, ông Việt nói.
Cùng nhận định này, một vị đại diện của Bộ Công Thương công nhận mức tăng thuế 5% tuy không lớn nhưng vẫn ảnh hưởng nhất định đến quy hoạch ngành công nghiệp bia - rượu - nước giải khát.
Đó là lý do để các cơ quan quản lý “tăng thuế TTĐB 5% mỗi năm cho đến năm 2018 thay vì tăng 1 lần là để làm giảm tác động đến doanh nghiệp, thị trường”.
Các doanh nghiệp sản xuất bia cho rằng, mức điều chỉnh này chưa gây ra những tác động tức thời đến việc điều chỉnh giá bán vì “doanh nghiệp không thể tăng giá trong thời điểm này nhưng chắc chắn sẽ điều chỉnh trong thời gian tới”.
Trong khi đó, đại diện Công ty TNHH Sapporo Việt Nam cho biết “đang cân nhắc và tìm phương án phù hợp vì thuế TTĐB đã tăng từ đầu năm”.
Trên thực tế, ngoài tác động từ thuế TTĐB, giá bia còn bị tác động bởi nhu cầu thị trường. Hiện nay, do đang vào mùa Tết nên nhu cầu tiêu thụ bia tăng cao, hơn nữa, các cửa hàng đang tích trữ hàng chuẩn bị Tết nên không loại trừ khả năng hút hàng khiến các đại lý “làm giá”.
Các thống kê cho thấy nhu cầu tiêu thụ bia trong những ngày Tết rất cao và đây là cơ hội kinh doanh tốt nhất của các cửa hàng.
Theo bà Lê Ngọc Đào - Phó giám đốc Sở Công Thương TP.HCM, nhu cầu tiêu thụ của người dân Thành phố dự báo khoảng 40 triệu lít bia và 45 triệu lít nước giải khát/tháng Tết, tăng 30% so với tháng thường.
Hiện nay, mức tăng chưa phải là nhiều nhưng nhiều người cho rằng vào thời điểm cận Tết Nguyên đán, giá bia sẽ có nhiều biến động dù không xảy ra tình trạng cháy hàng. Ngay như Tết Dương lịch, giá bán lẻ các loại bia đã tăng từ 15.000 - 30.000đ/thùng so với trước đó một tuần.
Nhãn hiệu bia tăng giá nhiều và khá thu hút khách hàng là Tiger với giá bán lẻ đến tay người tiêu dùng giao động từ 325.000 - 330.000đ/thùng, tăng đến 30.000đ/thùng. Các nhãn hiệu khác như Heineken, 333, Sài Gòn đỏ, Sài Gòn xanh có giá bán lẻ tăng từ 10.000 - 20.000đ/thùng.

Doanh nghiệp cần thời gian thích ứng với việc tăng thuế nhập khẩu

“Chúng tôi phải nỗ lực rất lớn để quảng bá, đến thời điểm này mới tạm coi là thị trường khởi sắc trở lại. Với cách tính thuế mới, tôi không dám chắc là thị trường sẽ duy trì được sinh khí như bây giờ. Khi người mua e dè, cả người bán, người nhập khẩu lẫn Nhà nước đều thất thu vì những khoản thuế thu từ thị trường ô tô nhập khẩu hiện nay rõ ràng là không nhỏ”, ông Laurent Genet nói. Cũng không quá khó hiểu nỗi “sốt ruột” của các nhà nhập khẩu ô tô vì người Việt ngày càng “bạo chi” cho các dòng xe nhập khẩu.
Những ngày đầu năm 2016, thị trường ô tô “nóng hầm hập” bởi giá xe nhập khẩu tăng mạnh. Theo đó, từ 1/1/2016, Nghị định 108/2015/NĐ-CP của Chính phủ hướng dẫn cách tính thuế tiêu thụ đặc biệt đối với xe nhập khẩu nguyên chiếc chính thức có hiệu lực.
Trong đó, riêng với ô tô nhập khẩu dưới 24 chỗ ngồi, giá làm căn cứ tính thuế là giá bán ra của nhà nhập khẩu nhưng không được thấp hơn 105% giá vốn xe nhập khẩu. Nói một cách dễ hiểu là với chính sách mới này, tổng thuế mà DN phải trả cho mỗi xe sẽ tăng thêm 13%.
Điều trước mắt với những quy định điều chỉnh về thuế này là giá xe tăng. Bằng chứng là vừa bước vào những ngày đầu năm 2016, nhiều hãng xe đã đồng loạt tăng giá bán.
Mức chênh lệch từ khoảng hơn 20 - 250 triệu đồng. Nhưng, đó chưa phải là điều quan trọng. Ảnh hưởng lớn nhất trong việc điều chỉnh này là nguy cơ sụt giảm thị trường là khá lớn. Đây không phải lần đầu DN nhập khẩu xe ô tô chịu điều chỉnh thuế.
Cụ thể, 2012, Nhà nước đã tăng phí đăng ký ô tô. Ông Laurent Genet - Tổng giám đốc Audi Việt Nam cho rằng, quyết định này gây ảnh hưởng lớn đến thị trường.
Theo khảo sát của Công ty, có đến hơn 50% người dùng khu vực Hà Nội ra khỏi thị trường. Thị trường TP.HCM tuy mức độ sụt giảm không nhiều như thế nhưng vẫn bị ảnh hưởng. Thời điểm đó, các DN nhập khẩu xe cũng chật vật.
“Chúng tôi phải nỗ lực rất lớn để quảng bá, đến thời điểm này mới tạm coi là thị trường khởi sắc trở lại. Với cách tính thuế mới, tôi không dám chắc là thị trường sẽ duy trì được sinh khí như bây giờ. Khi người mua e dè, cả người bán, người nhập khẩu lẫn Nhà nước đều thất thu vì những khoản thuế thu từ thị trường ô tô nhập khẩu hiện nay rõ ràng là không nhỏ”, ông Laurent Genet nói.
Cũng không quá khó hiểu nỗi “sốt ruột” của các nhà nhập khẩu ô tô vì người Việt ngày càng “bạo chi” cho các dòng xe nhập khẩu.
Theo Tổng cục Thống kê, tổng kim ngạch nhập khẩu ô tô năm 2015 của Việt Nam ước đạt 125.000 chiếc với giá trị hơn 2,9 tỷ USD, tăng 76,6% về lượng và tăng 87,7% về giá trị so với năm 2014.
Ông Laurent chia sẻ, DN cũng thấu hiểu việc Chính phủ phải tăng thuế nhập khẩu ô tô để bù vào các khoản thâm hụt khác nhưng việc này phải có lộ trình và có thời gian đủ để DN có thể xoay xở.
DN nhận được thông tin từ giữa tháng 11/2015 nhưng đến ngày 1/1/2016 là đã triển khai. DN cần thêm thời gian và có hướng dẫn cụ thể để các bên liên quan có thể thống nhất cách tính thuế và tính thuế một cách hợp lý.
Nếu như theo quy định mới, thuế tiêu thụ đặc biệt không tính trên giá nhập khẩu mà tính theo giá bán ra. Như vậy, nó bao gồm tất cả các chi phí mà DN kinh doanh xe nhập khẩu phải chi ra để vận hành DN.
Điều này hoàn toàn không hợp lý. Các DN kinh doanh xe nhập khẩu đều mong Chính phủ có những điều chỉnh hợp lý hơn và kéo dài thời hạn thực thi để kịp thích ứng.
Một DN khác kinh doanh ô tô nhập khẩu cũng bày tỏ quan điểm, với cách tính thuế mới, khách hàng sẽ là người chịu thiệt. Ông Nguyễn Đăng Thảo - Tổng giám đốc Euro Auto, cho rằng, ngoài việc gây biến động và sụt giảm thị trường, cách tính thuế mới còn có thể góp phần dẫn đến việc không giữ chân được các hãng xe nước ngoài đầu tư tại Việt Nam, bởi họ cần có chính sách ổn định lâu dài.
Đó là chưa tính đến thuế tiêu thụ đặc biệt có thể tăng thêm 10 - 15% từ 1/7/2016 đối với các dòng xe phân khối lớn, có công suất trên 2.0.
Theo ông Thảo, kinh doanh xe nhập khẩu là một ngành đặc thù. Đơn hàng của DN thường kéo dài từ 3 - 6 tháng do vận chuyển, phải thiết kế riêng về mặt nội thất chẳng hạn...
“Từ đầu tháng 11/2015, DN đã có đơn hàng và ký kết hợp đồng với khách hàng cho việc giao xe cho năm 2016. Kế hoạch kinh doanh cũng đã “chốt” với nhà sản xuất từ trước, việc thay đổi cách tính thuế đột ngột như hiện nay khiến kế hoạch kinh doanh cho năm 2016 của các hãng xe đi vào bờ... phá sản. Cách tính thuế mới không chỉ đánh vào túi tiền người mua mà còn đánh vào chính nhu cầu tiêu dùng thiết yếu của DN, dù rằng chúng tôi đã phải chịu thuế thu nhập DN. Rõ ràng là thuế chồng thuế”, đại diện Euro Auto nói.
Vị này cũng nhìn nhận, không phủ nhận nhu cầu sở hữu xe hơi vẫn đang tăng nhưng việc tăng thuế khiến khách hàng phải bỏ thêm tiền để chia sẻ khó khăn với DN.
Vậy, khách hàng sẽ là người chịu ảnh hưởng đầu tiên sau đó là đến công nhân viên làm việc ở các DN nhập khẩu ô tô vì chi phí tăng, DN sẽ phải cắt giảm các khoản phúc lợi để bảo đảm doanh thu.
Sau nữa, thiệt thòi đến DN. Với mức sống hiện nay ở Việt Nam, ô tô không còn là hàng xa xỉ mà là hàng hóa thiết thực của người tiêu dùng. Nhu cầu ô tô ngày càng tăng, cách tính thuế mới là rào cản, làm chậm tiến độ phát triển của thị trường.
Cơ cấu thu ngân sách nhà nước (NSNN) bao gồm các khoản thu trong nước (thuế thu nhập DN, thuế sử dụng đất, phí, lệ phí...), thu từ dầu thô, thu từ hải quan (thuế xuất nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt hàng nhập khẩu...) và thu từ viện trợ không hoàn lại.
Trong đó, thu trong nước (thu nội địa) luôn chiếm trên 50% tổng thu. Năm qua, nguồn thu này càng quan trọng do thu từ dầu thô giảm mạnh do ảnh hưởng của giá dầu thế giới.
Đáng lưu ý, ngay từ đầu năm 2016, trong khi các dòng thuế “đối ngoại” giảm thì một số loại thuế, phí nội địa tăng. Điển hình như việc “tăng kịch trần” phí sử dụng đường bộ.
Theo Quy định 159 của Bộ Tài chính, từ ngày 1/1/2016, mức thu phí sử dụng đường bộ tại các trạm thu phí có thể tăng tối đa 52.000 đồng/lượt (đối với xe dưới 12 chỗ ngồi), còn với xe tải có tải trọng từ 18 tấn trở lên thì mức thu cao nhất tăng 200.000 đồng/lượt/vé.
Điều này sẽ tác động không nhỏ đến chi phí hoạt động của DN, nhất là chi phí logistics. Hiện, để xuất được một container hàng hóa, bên cạnh các chi phí như đóng gói, vận chuyển từ nhà máy đến cảng, phí cầu đường thì DN còn phải chịu thêm những chi phí “mềm” khác.
Theo chia sẻ của các chuyên gia tại Hội nghị quốc tế logistics Việt Nam mới đây, chi phí logistics của DN xuất nhập khẩu trong nước đang chiếm 21% trong tổng chi phí, cao gấp đôi so với Malaysia, làm hàng hóa mất khả năng cạnh tranh do giá thành cao. Do đó, mục tiêu của DN Việt Nam là giảm chi phí này xuống mức khoảng 15% vào năm 2020.
Liên quan đến về vấn đề này, ông Ngô Đức Hòa - Chủ tịch HĐQT Công ty CP May Quốc tế Thắng Lợi cho biết, với những DN vừa xuất khẩu, vừa bán hàng nội địa, chi phí vận chuyển khá lớn, việc tăng phí cầu đường sẽ có tác động dây chuyển, vì chi phí logistics khiến chi phí đầu vào tăng, tuy nhiên giá bán không phải muốn tăng là tăng vì còn phải “dòm ngó” đối thủ cạnh tranh. Theo đó, nếu tăng giá thì hàng hóa khó bán, còn nếu giữ nguyên thì ảnh hưởng đến lợi nhuận.